Điều đáng nói nằm ở chỗ, trong hai nhân vật này, một người là thiếu niên 17 tuổi, người còn lại là danh tướng từng theo Tào đánh Viên.

Nhắc tới nhân vật Tào Tháo, nhiều người sẽ không tiếc lời khen ngợi, thậm chí ví ông như một bậc kiêu hùng vào cuối thời nhà Hán và suốt thời kỳ Tam Quốc.

Vị quân chủ họ Tào không chỉ sở hữu mưu lược hơn người, lại yêu mến hiền tài, tán dương là “một đời minh quân” cũng không hề thái quá.

Thế nhưng giữa thời buổi hùng tài vô số lúc bấy giờ, người khét tiếng như Tào Tháo cũng không khỏi kiêng dè trước hai nhân vật đáng gờm dưới đây.

Thiếu niên anh tài từng khiến Tào Tháo không thể “kê cao gối mà ngủ”

Vì 2 nhân vật này, Tào Tháo ăn không ngon ngủ không yên, làm đủ trò nhục nhã để chạy trốn - Ảnh 1.Thiếu niên 17 tuổi Chu Bất Nghi là một anh tài từng khiến Tào Tháo vừa ái mộ, lại vừa dè chừng.

Chu Bất Nghi tự là Nguyên Trực, người Linh Lăng (thuộc Hồ Nam sau này), xuất thân là cháu của Biệt giá Lưu Tiên dưới trướng Lưu Biểu.

Sinh trưởng trong một gia đình danh giá, thiếu niên họ Chu từ sớm đã bộc lộ tài trí hơn người. Sau này, ông được người cậu Lưu Tiên gửi gắm cho danh sĩ Lưu Ba – bậc kỳ tài mà ngay tới Gia Cát Lượng còn phải thú nhận “tự thẹn không bằng”.

Nhờ tài năng cùng xuất thân của mình, danh tiếng của Chu Bất Nghi đã nhanh chóng tới tai vị quân chủ họ Tào.

Tương truyền rằng, Tào Tháo còn đánh giá thiếu niên họ Chu thông minh chẳng kém người con thần đồng của mình là Tào Xung.

Vì vậy, ông không ngại tạo điều kiện cho Chu Bất Nghi cùng Tào Xung trở thành bằng hữu. Mối quan hệ tốt giữa hai người càng khiến Tào Tháo quý mến Bất Nghi.

Cũng xuất phát từ lòng ái mộ thiếu niên họ Chu, vị quân chủ họ Tào từng muốn gả con gái của mình cho Bất Nghi. Mục đích của hành động này thực chất xuất phát từ nỗi lo sợ trong tâm can ông.

Tào Tháo nghĩ rằng, người tài năng như Chu Bất Nghi không dễ lôi kéo, nếu bị kẻ khác thu phục thì quả là mối nguy.

Nhưng bất kể vì mục đích gì, việc Tào Tháo phải dùng tới hôn nhân để kết thân với người này đã cho thấy tài năng đáng nể của Bất Nghi.

Đối với mối hôn sự ấy, người khác có lẽ đã sớm cúi đầu tạ ơn, nhưng không ngờ Chu Bất Nghi lại thẳng thắn cự tuyệt.

Vì 2 nhân vật này, Tào Tháo ăn không ngon ngủ không yên, làm đủ trò nhục nhã để chạy trốn - Ảnh 2.Việc Chu Bất Nghi từ chối hôn sự với con gái mình chưa phải là lý do khiến Tào Tháo muốn hạ sát nhân tài. Mà động cơ thực sự để trừ khử thiếu niên họ Chu đến từ một sự việc khác.

Dù vậy, lúc đó Tào Tháo vẫn chưa nổi dã tâm đối với anh tài này. Động cơ trừ khử Chu Bất Nghi bắt nguồn từ một sự kiện bất ngờ xảy ra vào năm 208 – Tào Xung qua đời vào năm 14 tuổi.

Cái chết của người con thần đồng vừa khiến Tào Tháo đau lòng, lại vừa làm ông nảy sinh lo sợ.

Người con tài giỏi nay đã mất, Chu Bất Nghi vốn “không thua Tào Xung”, nhưng bậc kỳ tài ấy lại nhất quyết chẳng chịu kết thân với ông. Chính điều này đã định sẵn kết cục của bậc hiền tài họ Chu.

Khi Tào Tháo quyết định lên kế hoạch trừ khử Chu Bất Nghi, Tào Phi biết tin vội ngăn cản phụ vương. Bấy giờ, ông chỉ nói: “Kẻ này vốn không phải người mà con có thể khống chế”.

Cuối cùng, Chu Bất Nghi bị Tào Tháo sai thích khách hạ sát.

Ngẫm lại, ngay cả nhân tài “bất kham” như Tư Mã Ý vẫn được Tào Tháo lưu lại một con đường sống, nhưng Chu Bất Nghi lại chỉ có kết cục bị giết. Nếu bậc kỳ tài như vậy còn sống trên đời, Tào Tháo e rằng ngay cả ngủ cũng không yên.

Danh tướng khiến Tào Tháo làm đủ chuyện nhục nhã để chạy trốn

Vì 2 nhân vật này, Tào Tháo ăn không ngon ngủ không yên, làm đủ trò nhục nhã để chạy trốn - Ảnh 3.Mã Siêu là một trong số những danh tướng hiếm hoi từng khiến Tào Tháo bại trận một cách nhục nhã.

Vị danh tướng khiến Tào Tháo không chỉ thua trận chạy dài mà còn làm ra đủ chuyện nhục nhã chính là Mã Siêu. Luận về mưu lược và võ nghệ, tài năng của Mã Siêu là điều không cần bàn cãi.

Trong trận chiến ở Đồng Quan, vị danh tướng này đã từng chỉ ra nhược điểm của quân Tào là quân lương không đủ, tiếp tế khó khăn, nhiều lần đề nghị cắt đứt đường chuyển lương của địch, chỉ tiếc rằng Hàn Toại không nghe.

Khi nghe được việc này, Tào Tháo từng vì khiếp sợ mà thốt lên rằng: “Thằng ranh họ Mã không chết, ta chết không có đất mà chôn”.

Cũng trong trận đại chiến Đồng Quan, tiểu thuyết Tam Quốc diễn nghĩa từng xây dựng nên chi tiết Tào Tháo phải “cắt râu, cởi áo” để chạy trốn khỏi Mã Siêu.

Theo đó, Tào Tháo bấy giờ có dịp giao chiến cùng danh tướng họ Mã, nhưng lại bị Mã Siêu đánh cho đại bại mà bỏ chạy.

Trong lúc truy tìm Tào Tháo giữa nơi hỗn chiến, Mã Siêu kêu lớn: “Kẻ khoác áo đỏ chính là Tào Tháo”.

Nghe thấy vậy, Tào sợ đến nỗi phải vứt bỏ chiếc trường bào ấy.

Mã Siêu thấy vậy, tiếp tục hét lớn: “Tên râu dài chính là Tào Tháo”.

Để có thể chạy thoát thân, Tào đành vội vàng cắt đi bộ râu của mình.

Mã Siêu lại lập tức nói lớn: “Kẻ râu ngắn chính là Tào Tháo”.

Lúc này, vị quân chủ khét tiếng kia chẳng thể làm ra chiêu nào khác, chỉ đành vội vã bỏ chạy. Nhưng dù như vậy, ông vẫn không thoát khỏi sự truy kích của danh tướng họ Mã. Bấy giờ, nếu không có Tào Hồng kịp thời giải vậy, chỉ e rằng Tào Tháo đã chẳng thể toàn mạng.

Người có thể khiến một bậc quân chủ kiêu hùng như Tào Tháo làm ra đủ loại hành động nhục nhã như vậy chỉ để chạy thoát thân vốn không nhiều, mà Mã Siêu chính là một trong số đó.