Tôi bỏ người yêu là bạn thanh mai trúc mã, lấy chồng giàu để rồi lâm vào bể khổ, hối hận khôn nguôi.

Tôi và bạn trai vốn là thanh mai trúc mã. Hai nhà cũng được coi là môn đăng hậu đối, từ nhỏ đã định kết thông gia. Từ tiểu học đến đại học, chúng tôi đều học cùng một trường. Anh ấy đối xử rất tốt, khiến tôi cảm thấy mình chẳng khác nào cô em gái nhỏ được cưng chiều.

Sau khi tốt nghiệp đại học, chúng tôi thuê nhà ở chung, mục đích là cùng nhau học lên nghiên cứu sinh, lấy học bổng. Nếu có cơ hội thì sẽ du học để học chuyên sâu hơn.

Tuy nhiên, sau đó vì một vài nguyên nhân, tôi phải từ bỏ ý định học nghiên cứu sinh và xin vào một đơn vị nhà nước làm việc. Đó là công việc do người thân mai mối, nhiều người “đấu đá” sứt đầu mẻ trán cũng không được. Không muốn phụ lòng cha mẹ, tôi quyết định đi làm.

Lúc đó, bạn trai tôi vẫn tiếp tục học nghiên cứu sinh. Tôi ủng hộ anh ấy vì cho rằng dù sao tốt nghiệp đại học xong cũng rất khó để tìm được một công việc ưng ý. Hơn nữa, chí hướng của anh rất lớn. Tôi không thể ngăn cản anh được.

quan-he-tinh-duc-showbizvn-17122016Ảnh minh họa.

Sau khi đi làm, công việc đòi hỏi xã giao và tôi cũng quen biết nhiều hơn. Bạn trai tôi tuy rằng rất ưu tú nhưng lại thiếu kiến thức xã hội thực tiễn. Không biết là do anh ấy mãi chưa trưởng thành hay là tôi thay đổi quá nhiều mà tôi bắt đầu ghét bỏ bạn trai mình.

Chúng tôi bắt đầu cãi nhau nhiều hơn, vô cùng khắc khẩu. Trong công việc, anh ấy khiến tôi cảm thấy ngột ngạt khi cứ liên tục gọi điện để kiểm tra khi tôi đi dự tiệc.

Chỉ cần về nhà muộn, anh ấy sẽ mắng tôi không còn chung thủy. Vấn đề giữa chúng tôi càng ngày càng nhiều. Cả hai luôn tìm cớ để chỉ trích soi mói nhau, gây mệt mỏi cả thể xác và tinh thần.

Đúng lúc này, tôi gặp được một người đàn ông, cũng chính là chồng tôi bây giờ. Tuổi còn trẻ nhưng anh đã mở được hai công ty, điều kiện gia đình cũng rất tốt. Cha mẹ anh ấy đều là người có địa vị. Quan trọng nhất là cả tôi và anh ấy vừa gặp đã trúng tiếng sét ái tình.

Mặc dù lúc đó tôi không thể hiện là mình thích anh ấy, cũng không nói cho anh ấy biết là mình đã có bạn trai nhưng anh ấy vẫn biết. Anh nói, nếu như tôi lựa chọn anh, cả đời anh ấy sẽ đối tốt với tôi. Nếu như tôi không chọn anh, anh cũng sẽ chúc phúc cho tôi.

Sau khi nghe nói vậy, tôi nghĩ thái độ của anh thiếu kiên quyết. Hơn nữa tình cảm của tôi với bạn trai thanh mai trúc mã đã vun đắp từ lâu, tôi liền từ chối. Tuy nhiên chúng tôi vẫn giữ liên lạc.

Đáng tiếc, đời không như mơ. Mâu thuẫn của tôi và bạn trai ngày một lớn, thậm chí không cần có lý do cũng có thể cãi vã. Cuối cùng tôi quyết định chia tay. Anh ấy giận tôi liền lập tức đáp ứng. Tôi chuyển ra ngoài ở một mình.

Không lâu sau, tôi gặp chồng mình hiện tại, chúng tôi hẹn hò khoảng hơn một tháng thì quyết định kết hôn. Lúc đó, tôi không hề biết rằng cuộc sống hôn nhân sẽ không khác gì địa ngục.

Sau khi kết hôn, tôi nếm hết mọi vị đắng cay vì không thể đáp ứng nhu cầu sinh lý của chồng. Khi thân mật, chồng tôi luôn luôn ép buộc tôi, không hề suy nghĩ, lo lắng đến cảm nhận của tôi.

Khi tôi mang thai, anh ta không quan tâm, thoải mái ở bên ngoài ăn chơi. Khi tôi sinh con gái, chồng và mẹ chồng không chút nào để ý, sắc mặt luôn luôn không tốt. Lúc này, tôi tủi thân, tủi phận, tôi khóc, tôi nhớ đến mối tình đầu thanh mai trúc mã của tôi. Anh ấy hiện đang làm công việc nghiên cứu, sự nghiệp phát triển thuận buồm xuôi gió. Anh ấy cũng có người yêu mới, cô ấy thực sự xinh đẹp, hoạt bát.

Có một lần , trên đường đi làm về, tôi vô tình gặp lại anh ấy, thấy anh ấy dịu dàng nắm tay bạn gái, lòng tôi rất đau, đồng thời cũng rất hối hận. Tôi cố gắng quên anh ấy đi nhưng không thể, mỗi lần chồng tôi đối xử tệ với tôi, tôi không tự chủ được lại nhớ về mối tình đầu. Hiện tại tôi bế tắc, tôi muốn thoát ra khỏi cuộc hôn nhân này nhưng tôi có rất nhiều sợ hãi, tôi không biết phải làm sao.