(Showbizvn.com) - Đôi khi tôi thầm nghĩ, cuộc đời như những chuyến xe... Cứ ngỡ mình đi mãi nhưng chuyến nào cũng có điểm dừng...

Có thể đơn giản là những ngày lặng lẽ khi cuộc sống dịu dàng trôi đi. Mỗi ngày không phải sự lặp lại của ngày kia nhưng cũng là một nhịp thân thuộc. Đến cái cây đầu ngõ cũng thành thân thuộc trong những sáng chiều về qua. Đến những người lạ cũng trở thành thân quen sau vài lần chạm mặt. Những âu lo dịu nhẹ, những nỗi buồn chôn sâu, những lời hứa đợi dạt vào một góc nào. Thẳm sâu. Lặng lẽ….! 

Hồn đọng lại với hồn! Lòng lại trải với lòng…..!!!

Trên con đường về nhà, có đôi khi ước, đời mình là những chuyến xe…

Cứ sau mỗi khoảng lặng, lòng lại dịu dàng hơn, ít xót xa hơn, nhiều vị tha hơn và có lẽ là già dặn hơn. Như cái giọng văn bây giờ, đều đều, êm êm, không nhiều mơ mộng, không nhiều thổn thức. Không ngạc nhiên khi thấy mình thay đổi. Không thất vọng khi không viết được những dòng trong trẻo như trước. Làm sao có được cuộc đời như sương mai, từ lúc sinh ra cho đến lúc rời khỏi nhân gian chỉ giữ cho mình một nét mặt, một ánh nhìn thanh thản, trong veo.

Cuộc đời như những chuyến xe. Cứ ngỡ mình đi mãi nhưng chuyến nào cũng có điểm dừng. Mỗi điểm dừng lại có người lên người xuống. Một chuyến xe qua bao ngã rẽ, bao gập ghềnh, có núi cao, đèo sâu. Một chuyến xe qua bình yên nắng đẹp, qua dịu dàng mưa xuân, qua lãng đãng chiều thu, qua nhẹ nhàng ngày gió thổi. Một chuyến xe cứ đi về phía cần dừng. Một chuyến xe không đi được đến hết con đường. Cũng có khi vĩnh viễn nằm lại một vùng đất nào đó.

Cuộc đời rộng dài là thế, mà cũng ngắn ngủi là thế…!

Lòng mênh mông là thế mà cũng mong manh là thế..!

Trên con đường về nhà, có đôi khi ước, đời mình là những chuyến xe…