Vốn là người háo sắc và dâm loạn có tiếng, mỗi khi Hán Linh Đế nhìn thấy ai vừa mắt là lập tức kéo ngay lên giường "hành sự". Ông là vị vua cuồng dâm bắt mỹ nữ mặc quần thủng đáy để tiện "mây mưa".

Hán Linh Đế (chữ Hán: 漢靈帝; 156 – 189), tên thật là Lưu Hoằng (劉宏), là vị Hoàng đế thứ 12 của nhà Đông Hán trong lịch sử Trung Quốc, thụy hiệu “Linh”. Chữ “Linh” trong thụy hiệu của Hán Linh Đế được người đời sau giải thích “Loạn nhi bất tổn nhật linh”. Ngẫm nghĩ cũng thấy thật đúng, cả cuộc đời vị vua này chỉ mải lo ăn chơi hưởng lạc, đất nước trong tay ông ta bị lăn đi lăn lại như một quả bóng trên sân, ấy vậy mà vẫn may mắn chưa dẫn đến diệt vong, như vậy cũng có thể coi như “bất tổn”. Chữ “loạn” ở đây không những ám chỉ việc Hán Linh Đế cho mua bán những chức quan trong triều, khiến triều đình hỗn loạn, mà còn ám chỉ sự “ăn chơi” trong đời sống tình dục của ông ta!

Hán Linh Đế đã cho thực hiện cuộc “cách tân” về tình dục được cho là vô sỉ và dâm loạn nhất của Trung Quốc. Đầu tiên là cuộc “cách mạng” về trang phục cho các phi tần trong hậu cung. Vốn là người háo sắc và dâm loạn có tiếng, mỗi khi Hán Linhđế nhìn thấy ai vừa mắt là lập tức kéo ngay lên giường “hành sự”.

hoang-de-2

Trong chốn hậu cung 3.000 mỹ nữ mà chỉ có một người đàn ông, các phi tần cả ngày chỉ biết đến chuyện điểm trang sao cho vừa mắt hoàng đế, thành ra ai cũng quần là áo lượt. Thế nhưng, những bộ quần áo lộng lẫy này đôi khi lại phản chủ, đặc biệt là đối với một ông vua tai quái như Hán Linh đế. Trong rất nhiều lần nổi hứng bất thình lình, ông vua dâm loạn này đã bị những bộ quần áo lượt thượt cản trở chuyện “sủng hạnh” chớp nhoáng của mình.

Chính vì vậy, Hán Linh đế ra lệnh cho tất cả các phi tần, trên là hoàng hậu, quý phi, dưới là tài nhân, cung nữ đều phải mặc loại quần thủng đáy. Hán Linh đế cho rằng, một khi các cung nữ mặc quần thủng đáy, việc “sủng hạnh” không chỉ nhanh chóng, tiết kiệm thời gian cho một bậc hoàng đế vốn trăm công ngàn việc mà còn giảm được không ít “sức lực” khi phải đối mặt với một đống quần áo mà các phi tần mang trên mình. Tuy nhiên, sức sáng tạo của ông vua nhà Hán không chỉ dừng lại ở đó.

Vào năm 186, Hán Linh đế sai người xây dựng một cung điện hơn một nghìn gian. Khác với những cung điện khác, các hành lang cung điện này chính là những kênh nước. Các bậc thềm được Hán Linh đế ra lệnh phủ một lớp rêu xanh. Sau khi xây xong cung điện, Hán Linh đế lựa chọn những mỹ nữ ưng ý nhất cho vào ở.

Mỗi khi hứng thú nổi lên, Hán Linh đế lại ra lệnh cho các cung phi nhất loạt bỏ hết quần áo, chơi trò đuổi bắt dưới các kênh nước để mình tùy ý lựa chọn. Có những lúc cao hứng, Linh đế cũng cởi phăng quần áo rồi nhảy xuống kênh chơi đùa cùng các mỹ nữ. Chính vì vậy, cung điện này thời bấy giờ còn được gọi là “Mỹ nhân khỏa du quán” (nhà bơi khỏa thân của mỹ nữ).

Một lần, sứ giả Tây vực đến tiến cống một loại hương liệu quý, Hán Linh đế ra lệnh nấu thành nước rồi đổ vào con kênh trong “nhà bơi khỏa thân” cho các cung phi và mình cùng tắm. Tác dụng của loại hương liệu quý khiến vị hoàng đế cao hứng nói rằng: “Nếu như một vạn năm sau mà cứ như thế này thì ở đây khác gì cảnh tiên?”.

Kể từ đó, suốt ngày Hán Linh đế ở lì trong “nhà bơi khỏa thân”, không chịu ra ngoài. Nhưng nếu cứ ở lì trong phòng, không chịu ra ngoài thì không biết được ngày giờ, thành ra, Hán Linh đế quyết định xây một phòng nữa gọi là “phòng gà gáy” để giúp mình báo hiệu khi nào trời sáng, khi nào trời tối. Tuy nhiên, các thái giám, ai cũng muốn lấy lòng hoàng đế nên tranh nhau học theo tiếng gà gáy, thành ra, nửa đêm gà gáy, Hán Linh đế nghĩ trời đã sáng, lại trở dậy sai cung phi tiếp tục cuộc vui.

Ngập đầu trong những cuộc truy hoan quái gở, nên đến năm 189, Hán Linh đế đã chết một cách tức tưởi khi tuổi mới 34.